Khi đánh giá sự nghiệp của một nhân vật có ảnh hưởng trong xã hội, người ta thường nhắc đến câu “Cái quan định luận”, có nghĩa là giá trị của nhân vật đó chỉ có thể được nhận định một cách khách quan và công bằng khi nắp quan tài đã đậy lại, tức là sau khi nhân vật nổi tiếng đó đã qua đời.
Cụ Tú Mỡ có một ông con rể… lạ! Lạ bởi ông có thân thế sự nghiệp hơi bị khác người.
Ông con rể ấy tên là Doãn Quốc Sỹ lấy tên thật làm bút hiệu. Doàn Quốc Sỹ quê ở Hà Đông.
Hôm nay, khi chúng ta tiễn đưa Doãn Quốc Sỹ (1923–2025) — một con người mà cuộc đời đã trải dài hơn một thế kỷ lịch sử Việt Nam, qua chiến tranh và hòa bình, qua những chế độ thay đổi và không ngừng tái định nghĩa ý nghĩa của sự thuộc về. Ông không chỉ là một tiếng nói của Việt Nam Cộng Hòa mà ông là một trí thức của Việt Nam và của đời, trong toàn bộ những giằng co và nghịch lý của nó.
Sự ra đi của Giáo sư, Nhà văn Doãn Quốc Sỹ ở tuổi 103 là một sự kiện mang tính lịch sử. Đặc biệt hơn, khi tin buồn này đến trong không gian trừ tịch ẩm lạnh của châu Âu về đêm, nó tạo nên một nỗi hoang mang lớn lao: sự trống rỗng của kẻ ở lại, giữa một thế giới đang tiếp tục xoay vần, mà thiếu đi một nhân chứng vĩ đại.
Tiếu đối trần sinh tâm bất động,
Hành ư thế sự đạo thường minh.
Dịch nghĩa:
Cười trước cõi trần, lòng chẳng động,
Bước trong thế sự, đạo còn soi.
Bất Tiếu
Từ thời say mê đọc sách trong các năm trung học, tôi đã nhìn thấy chung quanh mình như là một cõi phân đôi: thế giới thần thoại và thế giới đời thường. Cái nhìn đó vẫn theo tôi không rời, và tôi tin thật rằng các nhân vật trong truyện về các nàng Mị Nương, truyện Bích Câu Kỳ Ngộ của Việt Nam vẫn đang đi lại bên các vị thần của cổ tích Hy Lạp bên ngoài hiên nhà của tôi.
Vào những năm đầu của bậc trung học, tôi đọc được truyện ngắn Chiếc chiếu hoa cạp điều của nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Truyện đã khiến cho đứa bé mới lớn ở thành phố miền Nam là tôi thấm thía và xúc động. Một câu chuyện với lối viết chân tình như một lời tâm sự mang tính nhân văn kể lại chuyện buồn của một gia đình trong cuộc kháng chiến chống Pháp ở miền Bắc. Chính phong cách viết đấy đã khiến tôi tìm đọc thêm nhiều tác phẩm của nhà văn. Ở mỗi lứa tuổi, cách nhìn vấn đề, cách suy nghĩ mỗi khác nên càng đọc truyện của nhà văn tôi càng ngưỡng mộ và kính trọng. Ở phần kết của truyện, tác giả viết:"Linh hồn nhân loại chỉ có thể mua được bằng tình thương yêu rộng rãi và chân thành.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.